Hình 1: Đường vào cổng Chùa Sơn Hạ, nơi diễn ra lễ kỷ niệm 30 năm Làng Mai
Con tới Làng Mai vào một buổi chiều thứ sáu, khoảng 48 tiếng sau khi rời nhà ở Sing. Thực ra cuộc hành trình tới Làng Mai của con bắt đầu từ trước đó rất lâu nữa. Con vẫn còn nhớ vào một buổi tối cuối tháng Tư năm 2007, lần đầu tiên con được trực tiếp nghe buổi Pháp thoại của Thầy Thích Nhất Hạnh tại khách sạn Melia Hà Nội. Hồi đó con là một cô bé nhút nhát, tự ti, hay cảm thấy chán nản và bất lực với bản thân mình. Con đã tưởng con sẽ hạnh phúc hơn khi: đạt được học sinh giỏi, được vào đại học, được đi du học, tìm được công việc ưa thích, v.v... Con đã mải kiếm tìm hạnh phúc trong tương lai, nhưng thú thật là khi đạt được những điều đó rồi thì con vẫn thấy cuộc sống của mình vẫn còn thiếu vắng điều gì đó...
Con vẫn thường cho rằng mình là "người suốt đời gặp may". Quả thật buổi tối cuối tháng Tư năm đó là buổi tối may mắn nhất của con vì: (1) con được ngồi gần lối đi và được nhìn rõ Thầy đi vào và đi ra khỏi Hội trường; (2) con được hỏi Thầy một câu hỏi và được Thầy cho một câu trả lời rất xác đáng; (3) hơn thế nữa, buổi Pháp thoại của Thầy đã cho con câu trả lời mà con tìm kiếm từ rất lâu: làm sao để có được sự bình an và hạnh phúc thực sự?
(Tối nay con vừa mới đặt chương trình chuông chánh niệm (mindfulness bell) vào máy tính của con, cứ 15 phút thì chuông lại thỉnh một lần để nhắc con trở về với hơi thở chánh niệm. Con đang vừa viết blog, vừa nghe đĩa CD thiền ca "A basket of plums" mà con mua ở Làng Mai về: lòng thật nhẹ nhàng và bình an.)
Sau buổi Pháp thoại đầu tiên đó khoảng vài tuần, con may mắn được nghe Thầy giảng thêm một buổi nữa tại khách sạn Sheraton. Từ đó trở đi con cố gắng tìm đọc các quyển sách của Thầy viết. Khoảng vài năm trước, con được biết về trang Thich Nhat Hanh Facebook Page qua một người bạn và con bắt đầu nghe các bài pháp thoại của Thầy qua mạng. Càng biết thêm về Làng Mai con càng mong muốn được một lần đến đây. Khoảng đầu tháng 2/2012, trong khi đang đọc quyển sách "Happiness through meditation" trong thư quán của Singapore Buddha Tooth Relics Temple con quyết định đăng ký tham gia khóa Summer Opening Retreat 2012.
Sau mấy tháng chuẩn bị và mấy tuần ốm lên ốm xuống vì sốt xuất huyết phải nhập viện tưởng phải hủy chuyến đi, con đã về tới Làng Mai. (Trước ngày con bay đi Pháp thì con phải đi bệnh viện để khám lại. Mặc dù bác sĩ không muốn cho con đi vì sức khỏe vẫn còn yếu, nhưng khi nghe con nhất quyết bảo chuyến đi này sẽ giúp con bình phục nhanh hơn, cuối cùng bác sĩ cũng đồng ý. Hình như Phật thương con và phù hộ cho con vì cả chuyến đi của con hoàn toàn thuận lợi và may mắn.)
Con vẫn nhớ như in cảm giác khi bước xuống xe và đi một vòng quanh Xóm Hạ: bình an và thoải mái như được về nhà. Sau khi làm xong thủ tục đăng ký, con được biết là mình được xếp vào phòng Full Moon (nhà Persimmon) và tu tập cùng với gia đình mang tên Awakening of the Heart tại Thiền đường Hội ngàn sao. Tại Làng Mai, các cư sĩ đến tu thường được xếp vào các gia đình khác nhau để cùng nhau tu tập, chia sẻ pháp đàm (dharma sharing) và cùng nhau chấp tác (working meditation). Mỗi gia đình thường phụ trách một công việc và có các tên khác nhau, chẳng hạn như: Bathing the Baby Buddha, Mother Earth Father Sun, Lotus, v.v... Khi nghe tên gia đình mới của con, con vui sướng cứ như "yêu từ âm thanh đầu tiên vậy" ;-)
Hình 2: Cổng chính Xóm Hạ - Làng Mai nơi con ở
Hình 3: Đường vào nhà con ở
Hình 4: Nhà con ở
Hình 5: Đường tới Thiền đường
Hình 6: Phía trước Thiền đường Hội ngàn sao
Khoảng 6 giờ 15 tối, khi các sư cô thỉnh chuông, con cùng đại chúng xếp hàng lấy đồ ăn sau đó đi về phía Thiền đường để ăn tối cùng với gia đình. Gia đình của con gồm gần 30 thanh niên trẻ trung thân thiện đến từ hơn mười nước: Anh, Áo, Bỉ, Canada, Đức, Hà Lan, Mỹ, Mexico, Nhật, Pháp, Tây Ban Nha, Thụy Sĩ, Úc, Việt Nam... Bữa ăn tối đầu tiên với gia đình này là một trải nghiệm rất khó quên; lần đầu tiên con thực tập ăn trong chánh niệm (mindful eating). Khi các thành viên đã về đông đủ, một thành viên sẽ được mời thỉnh chuông 3 tiếng, sau đó một người khác sẽ đọc Five Contemplations before Eating, và sau đó tất cả mọi người sẽ cùng ăn trong im lặng. Thực tập "noble silence" trong mỗi bữa ăn là để giúp mọi người tiếp xúc trực tiếp với đồ ăn và biết trân quý đồ ăn trước mặt mình vì "this food is the gift of the Earth, numerous living beings and much hard, loving work." Khi mọi người ăn sắp xong thì chuông được thỉnh 2 tiếng nữa, và lúc này mọi người bắt đầu tự giới thiệu và làm quen với nhau. Dù mới gặp lần đầu nhưng con đã có cảm giác khá thoải mái khi nói chuyện với các thành viên khác trong gia đình. Con đã tin rằng con sẽ có hai tuần đáng nhớ phía trước. Sau bữa tối, con đi Orientation và được nghe một sư cô giới thiệu về cách tu tập ở Làng Mai. Khoảng gần 10 giờ thì buổi Orientation kết thúc, con về phòng đi ngủ sớm để chuẩn bị cho ngày hôm sau. (Tại Làng Mai, từ 10 giờ tối đến gần 8 giờ sáng hôm sau mọi người đều phải thực tập Noble Silence, ngoài 20 phút đầu tiên của bữa trưa và bữa tối và toàn bộ thời gian trong nhà vệ sinh.)
Đêm đầu tiên ở Xóm Hạ - Làng Mai, con ngủ chập chờn vì cứ sợ ngủ quên không kịp dự buổi ngồi thiền vào 6 giờ sáng hôm sau. (Cứ mỗi sáng các sư cô bắt đầu thỉnh chuông từ 5h15 và đại chúng có hoạt động đầu tiên trong ngày là ngồi thiền bắt đầu lúc 6h. Sáng nào con cũng đi bộ đến Thiền đường khi trời còn nhá nhem tối.) Lần đầu tiên trong đời con ngồi thiền với nhiều người như vậy. Khi con bước vào Thiền đường con cảm thấy rất nhẹ nhàng bình an. Các sư cô dạy con cách quán chiếu hơi thở theo một số câu dễ nhớ dễ thuộc. Sau mỗi tiếng chuông mọi người thực hành những điều vừa được dạy. Tiếng chuông buổi sáng sớm trong Thiền đường là một âm thanh rất kỳ diệu, thức tỉnh con trở về với hiện tại. Khi buổi thiền tập kết thúc, con mở mắt ra thì đã thấy trời sáng rồi. Từ buổi thiền tập đầu tiên đó trở đi, với con thức dậy mỗi sáng sớm là một niềm vui, và cứ thế con bắt đầu hòa nhập với cuộc sống ở Làng Mai một cách nhẹ nhàng và tự nhiên như hơi thở vậy.
Sau buổi thiền tập, con đi ăn sáng rồi trở lại Thiền đường để dọn dẹp sắp xếp Thiền đường chuẩn bị đón Thầy và khoảng 1.200 người từ bốn xóm của Làng Mai (Xóm Hạ, Xóm Trung, Xóm Thượng, Xóm Mới). Khoảng hơn 8h30 con đã ở trong Thiền đường, chọn cho mình một chỗ ở hàng thứ tư vì con muốn được ngồi gần Thầy khi nghe Pháp thoại. Khoảng 9h sáng, Thầy bước vào Thiền đường: vẫn khuôn mặt phúc hậu ấy, vẫn dáng đi an lạc thảnh thơi ấy, Thầy có vẻ không thay đổi so với lần đầu con được gặp Thầy 5 năm về trước. Con luôn cảm nhận được ở Thầy một sự bình an và hạnh phúc thực sự. Con đã rất thích thú lắng nghe từng lời giảng của Thầy trong buổi Pháp thoại đầu tiên này: một lần nữa con được nghe Thầy giảng về Buddha body, dharma body, living in the present moment, touching the Earth while walking... Con đã được cảm nhận rõ hơn về giá trị và tầm quan trọng của "Happiness and peace in the here and the now" khi tham gia buổi Thiền hành cùng với Thầy và tăng đoàn. Hạnh phúc là ở nơi đây, bình an là ở chính trong mỗi bước đi "nay con đã về, nay con đã tới". Sao cứ phải vội vã chạy đuổi theo thứ này hay thứ khác? Sao không tận hưởng mỗi phút giây hiện tại trong từng bước đi? Khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong buổi sáng đi Thiền hành ngày 21/07 là khi cả đoàn dừng lại và ngồi xuống giữa rừng cây; nhìn Thầy ngồi cùng với mấy em nhỏ và thỉnh chuông cùng các em, nghe lá cây xào xạc, ngắm mây bay trên trời, ...con bỗng thấy cuộc sống thật đẹp, thật kỳ diệu.
Hình 7: Thầy Thích Nhất Hạnh ngồi thiền trước khi bắt đầu buổi Pháp Thoại
Hình 8: Thầy ngồi thiền
Hình 9: Thầy dẫn đầu buổi Thiền hành cùng các em nhỏ
Hình 10: Thiền hành trong rừng
Các buổi Pháp thoại thường được tổ chức luân phiên tại bốn xóm của Làng Mai (Xóm Hạ, Xóm Trung, Xóm Thượng và Xóm Mới) nên con có cơ hội được đến thăm các xóm khác. Ngoại trừ Xóm Mới quá xa nên phải đi xe, hai xóm còn lại thì có thể đi bộ. Con rất thích mỗi chuyến đi như vậy vì con được thêm một dịp đắm mình trong thiên nhiên. Con rất thích trò chuyện với các cây cối ở hai bên đường.
Xóm Trung là xóm dành riêng cho cộng đồng người Việt. Khi đến Xóm Trung thì con có cảm giác như đang ở Việt Nam, nghe tiếng Việt, ngửi thấy hương vị Việt (được ăn bún chay rất ngon), và cái sự ồn ào bát nháo đôi khi cũng rất Việt luôn :p
Lần đầu tiên con được trực tiếp nghe Thầy giảng Pháp thoại Việt. Khi nghe Thầy đọc bài "Tìm nhau" con đã rất xúc động. Và khi các sư cô và sư thầy hát bài Thiền ca này thì con không cầm được nước mắt luôn. (http://langmai.org/dai-may-tim/thien-ca/uyen-nguyen-phap-niem-thien-ca/tim-nhau)
"...Suốt đêm qua trời giáng mưa cam lộ
Chớp lòe qua cửa sổ
Trời lên cơn bão tố
Đất trời như giận dữ
Nhưng cuối cùng trong con
Mưa cũng tạnh mây cũng tan
Nhìn ra cửa sổ
Con thấy vầng trăng khuya đã hiện
Và đất trời đã thực sự bình an... "
Hình 17: Cổng vào Xóm Trung
Hình 18: Thầy chụp ảnh cùng tăng thân Việt Nam (ảnh lấy từ website Làng Mai). Đố mọi người biết em Lê ngồi ở chỗ nào? :)
Được nghe hòa nhạc cùng với Thầy tại Chùa Sơn Hạ là một kỷ niệm con không bao giờ quên.
Nhìn các em nhỏ xem Múa Lân với đầy vẻ phấn khích làm con cũng thấy vui lây.
(còn tiếp)

No comments:
Post a Comment